Hỗ trợ: 0975490153

Liên hệ quảng cáo

Antonio Conte: Không thích, hay… không biết shopping?

Mùa Hè năm ngoái, tân HLV Antonio Conte phải trấn an giới hâm mộ Chelsea, kêu gọi họ kiên nhẫn chờ đợi giữa cơn mua sắm điên cuồng của... các đội xung quanh. Có lúc, như một cách chống lại áp lực cho chính mình, Conte dùng từ “điên rồ” để bình luận về “cơn bão mua sắm” cầu thủ ở Premier League.

Quan điểm của ông là không nhất thiết cứ phải ký ngay những bản hợp đồng cỡ 30 triệu bảng chỉ vì lý do là “nhà có điều kiện”.

Ngay cả Arsenal của HLV Arsene Wenger, vốn nổi tiếng suốt bao nhiêu năm trong hàng ngũ các đội mạnh về đặc điểm “tằn tiện”, cũng chịu mua Granit Xhaka và Shkodran Mustafi cùng với giá 35 triệu bảng. Paul Pogba gia nhập M.U giới giá chuyển nhượng kỷ lục thế giới là điều không cần nhắc lại. Man City cũng không chịu kém khi “nhập” John Stones và Leroy Sane, khoảng 50 triệu bảng mỗi người. Liverpool mua Sadio Mane, đắt giá chẳng kém.

sane

Một thời, hễ không chi mạnh gấp đôi các đội như Arsenal hoặc Liverpool, thì Chelsea của tỷ phú Roman Abramovich bị xem là phải có vấn đề nào đó rồi. Giới thạo tin sẽ phải lao vào điều tra vì sao Chelsea không rải tiền. Huống hồ là khi xét thêm hoàn cảnh Conte vừa sang Anh lần đầu, nhận một Chelsea không hơn gì mớ hổ lốn do Jose Mourinho để lại, sau mùa bóng không thể thất bại hơn nữa. Phải mua mạnh để làm lại chứ!

Rút cuộc, Conte cũng… chịu mua cầu thủ mới. Michy Batshuayi và N’Golo Kante đầu quân về Stamford Bridge. Giá không hề rẻ, dĩ nhiên, nhưng cũng chẳng phải quá cao (đại khái, khoảng 30 triệu bảng). Phải kể thêm David Luiz. Nhưng thật ra, Chelsea chỉ “chuộc” lại Luiz với giá khoảng hơn phân nửa so với 2 năm trước đó, lúc họ bán anh sang PSG với giá chuyển nhượng cao nhất thế giới cho một hậu vệ. Tóm lại, khi bàn về nguyên nhân giúp Chelsea vô địch Premier League 2017, chẳng ai nhắc lại chiến lược “rải tiền” quen thuộc trong kỷ nguyên Abramovich.

kante-0122

Đáng chú ý ở chỗ, Conte không hề mua sắm mạnh tay, nhưng các bản hợp đồng mà ông thực hiện đều phát huy hiệu quả rực rỡ. Kante là cầu thủ xuất sắc nhất mùa ở Premier League. Batshuayi chỉ cần 236 phút thi đấu để có 5 bàn – tương đương hiệu suất mỗi hiệp (chứ không phải trận) một bàn. Hậu vệ “giá rẻ” Marcos Alonso trở thành ngôi sao mới của đội. Luiz cũng xứng danh trụ cột nơi hàng thủ. Và Chelsea vô địch còn nhờ Eden Hazard tỏa sáng sau một mùa bóng vứt đi, chẳng ai gọi anh là ngôi sao nữa. Hoặc nhờ Victor Moses lâu nay bị chính Chelsea xếp xó, giờ chỉ lôi ra dùng lại.

Trước khi đến Chelsea, Conte dẫn dắt ĐT Italia tương đối thành công tại EURO 2016. Ai nấy đều biết: Squadra Azzurri thời buổi này lấy đâu ra ngôi sao sáng để so sánh với những cường quốc xung quanh. Calcio nhìn chung cũng là như vậy. Trong 2 mùa nắm Juventus (trước khi nhảy sang Azzurri), Conte thường chỉ mua 1-2 cầu thủ đắt giá. Khoảng chục triệu euro thì kể là “đắt giá” rồi.

chelsea_an_mung_vo_dich_NHA_5_HYCL

Ví von một tí thì Chelsea của Conte trông như cô gái đẹp nhưng không giàu sang. Vẫn cần son phấn, quần áo như ai, để làm đẹp. Nhưng, chỉ cần “hàng chợ” thôi. Quan trọng là biết cách ăn mặc sao cho phù hợp. Và phải biết cách nói năng, đi đứng là chính. Bây giờ, bỗng có tiền tỷ để shopping cùng giới thượng lưu, ở chốn sang trọng, đắt đỏ. Cô gái ấy sẽ càng trở nên rực rỡ, lộng lẫy? Hay ngược lại, cô gái ấy sẽ… không biết mua gì cho đúng điệu?

Conte đang có “nguy cơ” phải chi tiêu hơn 200 triệu bảng trong mùa Hè này. Nhà vô địch Premier League, chuẩn bị trở lại Champions League, dĩ nhiên phải thế. Lần đầu tiên “làm việc ấy”, Conte sẽ càng thành công, hay ngược lại? Xưa nay ông không thích, hay thật ra cũng không biết rải tiền mua sắm? Không dễ nhé!

Theo Bongdaplus

CHÍNH THỨC: 2 cái tên đầu tiên rời Chelsea Hè này