Hỗ trợ: 0975490153

Liên hệ quảng cáo

ĐT Việt Nam vô địch: Mừng mà cũng lo

Chiến thắng nào trong bóng đá cũng rất đáng để tự hào, và việc thầy trò HLV Nguyễn Hữu Thắng có chức vô địch sau chiến thắng đậm trước Singapore vào tối 6/6 là một niềm vui không nhỏ đối với người hâm mộ Việt Nam. Thế nhưng trong niềm vui ấy cũng chẳng ít âu lo.

1. Đã bao lâu ĐTVN chưa được nâng một chiếc cúp vô địch? Câu trả lời là đã quá lâu, kể từ một buổi tối vào cuối tháng 12 cách đây cả 8 năm trước tại AFF cup.

Thế nên, chức vô địch mà thầy trò HLV Nguyễn Hữu Thắng “gặt” được tại giải đấu giao hữu tại Myanmar giống như cơn mưa giữa mùa nắng hạn thành tích của BĐVN bao năm qua. Và điều đó để mà mừng.

Càng đáng để vui hơn khi mà vào lúc này đội tuyển áo đỏ đang bắt đầu công cuộc tái thiết sau nhiều năm trì trệ với lứa cầu thủ mới, HLV mới và đâu đó là cả tư duy mới.

ĐT với chức vô địch trên đất Myanmar. Ảnh: Internet.

Những gì làm được đến thời điểm hiện tại của ông thầy người xứ Nghệ chưa thể nói là viên mãn, nhưng chắc chắn đã gầy dựng lại được niềm tin rất lớn cho NHM Việt Nam sau quãng thời gian “quên mất” đội tuyển.

2. Quay trở lại với trận đấu, rõ ràng đây không phải là màn trình diễn thành công hay nhất của đội tuyển kể từ khi HLV Nguyễn Hữu Thắng lên nắm quyền, dù đã có chiến thắng rất đậm.

Điều này là chắc chắn, khi mà ngoài 30 phút bùng nổ ở các hiệp phụ, phần thời gian thi đấu chính thức ĐTVN dù chơi trên chân so với đối thủ, nhưng cũng thể hiện là khá nhạt nhòa.

Cả trận đấu cầm được bóng, chủ động đưa ra các giải pháp tấn công nhưng ngoại trừ vài cơ hội bị bỏ lỡ của Công Vinh hay Văn Quyết những gì đọng lại là không lớn về mặt chuyên môn.

Công Vinh (áo trắng) vẫn là đầu tàu của ĐT Việt Nam. Ảnh: Internet.

Chơi với một đối thủ ở dưới “đẳng” nhưng rốt cuộc ĐTVN phải nhờ tới sự tỏa sáng đúng thời điểm của CV9 mới có thể mở ra chiến thắng đậm nhất giải như thế.

3. Đội tuyển vô địch thì hẳn phải vui, nhưng có lẽ niềm vui cũng cần phải được tiết chế khi đây mới chỉ là một giải đấu giao hữu đơn thuần như một cú rèn quân của các đội bóng tham dự.

Nói như thế không có nghĩa “dìm” chức vô địch bằng nỗ lực, bằng khát khao của thầy trò HLV Hữu Thắng xuống mà chỉ đơn thuần một lời nhắc nhở đối với đội tuyển mà thôi.

Bóng đá Việt Nam có hàng tá chiến thắng kỳ vĩ, hàng loạt trận giao hữu ấn tượng nhưng rốt cuộc khi bước vào giải đấu chính thức mọi thứ quay ngoắt 180 độ mà không ai hiểu vì sao.

Cái cách chiến thắng ở một trận đấu đã là quá nhiều, và rồi chúng ta lại thua ở cả một cuộc đấu cũng là thường xuyên để khiến chiếc cúp ở Yangon có được tối 6/6 có cả niềm vui lẫn nỗi lo cũng là vì thế.

Theo bongda.com.vn