Hỗ trợ: 0916 536 236

Liên hệ quảng cáo

Hãy tôn trọng bầu Đức! Nếu không…

Ông làm cho cả nhà đài thay đổi quan điểm, tường thuật trực tiếp cả những trận cầu của lứa trẻ U19, rồi tường thuật trực tiếp cả 13 trận lượt đi của HAGL ở V.League 2015. Tuyệt vời! Có ông, NHM mới muốn xem… và mới được xem bóng đá nhiều đến thế.

Ông làm NHM sướng rơn khi nhìn lứa U19 thành “vua về nhì”. Họ kháo nhau: “bóng đá đẹp đây rồi”. Về nhất làm gì khi đá xấu như “con nhà người ta”? Vậy là… Tuy không được nâng cúp vô địch nhưng U19 Việt Nam vẫn giành giải Fair-play. Quan trọng hơn, các bạn trẻ ấy đã chiếm trọn niềm tin của NHM nước nhà. Ở độ tuổi mà cả nhân cách lẫn trình độ vẫn phải cần uốn nắn, vậy mà các học trò của thầy “Giôm” đã tỏ ra quá bản lĩnh, luôn giữ được sự bình thản, tử tế trước cám dỗ của thành tích và đồng tiền. Rất tuyệt vời!

1 cộng đồng những người “yêu bóng đá tử tế” đã xuất hiện. Nhờ có ông, NHM yêu U19 ngay cả khi không vô địch, họ yêu HAGL ngay cả khi đội bóng “sắp xuống hạng”. Mà có lẽ, xuống hạng thật thì tôi đồ rằng: vẫn còn rất nhiều sẵn sàng đứng về phía HAGL.  Tuyệt vời! Căn bệnh thành tích của thể thao nước nhà nan y đến thế, vậy mà cũng đã có dấu hiệu trở lành. Ông lại nói: HAGL mà rớt hạng, V-League sẽ vắng như chùa bà Đanh. Rất tuyệt vời! Tôi lại nghĩ đến 1 điều tích cực hơn: Như vậy giải hạng nhất sẽ được thơm lây. Nhờ HAGL, sau này dân tình sẽ quan tâm hơn đến giải hạng nhất. Vậy là bóng đá Việt Nam đã giải quyết triệt để cái căn bệnh thành tích quái gở.  Còn V-League, có khi sẽ quay về thời kỳ tăm tối như trước đây. SVĐ vắng tanh, nhà đài ngưng trực tiếp. Buồn cho V-League!

 

Ông còn nói: “Chơi như vậy là hèn”. Hèn thật! Ai lại đi đá “chết bỏ” như vậy với lứa đàn em? Ai lại nỡ đi “thổi ép” đội bóng đã đem lại ánh hào quang cho V-League như thế bao giờ? Các CLB đang tham gia giải, Ban tổ chức và cả ban trọng tài… làm như vậy là không muốn tốt cho V-League, không nghĩ đến 1 điều rằng: lỡ may HAGL có xuống hạng thì V-League coi như xong.  
Tôi tin ông Đức, ông Đức nói: “Rớt hạng cũng chẳng sao”. Đúng là HAGL cũng sẽ không chịu ảnh hưởng gì từ việc đội bóng xuống hạng. Bởi cứ đá đẹp sẽ vẫn đầy người xem. Thương hiệu HAGL vẫn trong lòng người hâm mộ. Ông sẽ vẫn làm ăn, kiếm tiền để làm bóng đá, nuôi học viện. Gì chứ việc làm ăn, tôi tuyệt đối tin vào ông Đức. Là một thương nhân lọc lõi, ông Đức thừa biết cách đưa cái tên HAGL đi vào lòng người, thừa biết cách chèo lái tập đoàn đi lên theo chiều thẳng đứng. Mới đây thôi, HAGL Agrico lên sàn, chẳng biết có phải do danh tiếng của CLB hay không? Thế nhưng chỉ sau vài ngày, tài sản của ông Đức tăng gần chục nghìn tỷ đồng. Tuyệt vời! Quân tử phải thế, phải hiểu sâu việc nghĩa, cho nên mới dốc lòng muốn làm việc nghĩa, làm việc nghĩa mà có lợi là chính đáng. Ông vừa làm bóng đá 1 cách tử tế, vừa kiếm được tiền từ bóng đá… Thật sự rất đáng nể.

Bất chợt… Tôi thấy lo cho bóng đá nước nhà. Người đáng nể như bầu Đức vậy mà đã nói: “Tôi không quan tâm đến VFF nữa” May mà ông chưa nói: “Tôi không còn quan tâm bóng đá nữa” như vậy thì chắc bóng đá Việt Nam coi như xong.

Tôi nhớ trước đây, đầu những năm 2000, khi mà doanh nghiệp bắt đầu quan tâm đến bóng đá, khi đó xuất hiện 2 ông bầu: Bầu Thắng và Bầu Đức. Nghe đâu:

Bầu Thắng: Bị trách là làm ăn căn cơ, eo hẹp với cầu thủ, làm bóng mà lại ít sôi nổi, lo xa… nhưng lại đặt vào đấy cái tình. Ông cũng tiếp quản đội Long An từ tỉnh và đổi tên là Đồng Tâm Long An, ông Thắng lại lấy cái gốc là người hâm mộ miền Tây khao khát xem bóng đá tử tế. Ông hay quy giá vé thành những cuốc xích lô, 1 công thợ hay 1 ngày làm việc của nông dân để răn các cầu thủ của mình phải có trách nhiệm với người hâm mộ. Ông coi chuyện xuống hạng là lẽ thường khi ít tiền, ít cầu thủ giỏi về thì xuống hạng cũng chẳng sao.

 

Bầu Đức: khoảng những năm 2000, bầu Đức bắt đầu tiếp quản đội bóng tỉnh Gia Lai rồi đặt tên là Hoàng Anh Gia Lai (HAGL). Nhờ sự đầu tư mạnh mẽ họ vô địch hạng nhất năm 2002 và giành quyền lên chơi ở V-League. Mang tiếng là tân binh nhưng dàn cầu thủ chất lượng đã giúp HAGL lên ngôi vô địch ngay mùa giải đầu tiên (2003) và bảo vệ thành công ngôi vô địch 1 năm sau đó. Chứng kiến ĐTLA của bầu Thắng lận đận tại V-League, bầu Đức từng có một phát biểu để đời: “Có đội bóng để thi đấu để đá giải mà không đặt mục tiêu vô địch thì đá để làm gì!”.

Nhắc đến quá khứ như vậy để thấy bầu Đức thực sự đã thay đổi hẳn tư duy làm bóng theo hướng tích cực, đã quan tâm đến thứ bóng đá đẹp và tử tế. Còn nhớ đầu giải, bầu Đức có nói với các cầu thủ trẻ của mình là “Các cháu cứ đá hay, đá đẹp đi, nếu có xuống hạng thì bác vẫn vui!” Bóng đá Việt Nam đang rất cần 1 tư duy như vậy, và vẫn rất cần 1 người làm bóng như bầu Đức.