Hỗ trợ: 0916 536 236

Liên hệ quảng cáo

Một Manchester United lạ lẫm

– Manchester United, câu lạc bộ mà tôi rất thích và ngưỡng mộ. Đã qua bao thăng trầm theo dòng đời, vinh quang có, thất bại có, nhưng sao bây giờ thấy cái tên này lạ quá…

1aM.U không còn là một ông lớn như xưa.

Trong miên man của dòng ký ức đưa tôi về bản tin thời sự thể thao ngày nào, cái tên Manchester United xuất hiện trước mắt của cậu bé thiếu niên mê bóng đá là một câu lạc bộ vừa giành ba chiếc cúp vô địch đang diễu hành trên đường phố, quá ấn tượng với bất kì ai đó chứ không phải riêng gì một đứa bé như tôi.

Sau này tôi mới biết trong ba chiếc cúp đó thì có một cái đến từ một trận chung kết kinh điển trong bóng đá hiện đại, lội ngược dòng, ghi hai bàn thắng chỉ trong một phút. Thế là một tình yêu bắt đầu như thế…

Có thể mọi người cho rằng, tôi cũng giống như bao người, yêu những gì hào nhoáng, đẹp đẽ, yêu những chiếc cup, những nhà vô địch

… nhưng để tình yêu như là một thứ tình cảm lâu dài, nếu chỉ vì những cảm xúc nhất thời và đi đến ngộ nhận thì không sớm thì muộn, sẽ có sự đổ vỡ xảy ra, nhất là trong bóng đá, ranh giới giữa chiến thắng và thất bại nhiều khi chỉ trong vài đường bóng. Đặc biệt là với những ai trót yêu Quỷ đỏ thành Man thì càng thấm thía điều này hơn ai cả.

Tôi yêu MU vì MU là một đội bóng lớn nhưng bình dị và gần gũi. Những ấn tượng đầu tiên khiến người ta ngưỡng mộ, cái cách vượt qua Bayer để lên đỉnh châu Âu khiến người ta thích thú, nhưng ấn tượng hơn cả khi MU là đội bóng của cuộc sống. Cuộc sống là gì? Cuộc sống là đẩy đủ nhưng gam màu sáng tối, có vui có buồn, có ngọt ngào và xen lẫn đắng cay…

Cuộc đời không có gì là mãi mãi, sau những vinh quang vào năm 1999, MU bước vào thời kỳ đi xuống cộng với sự trỗi dậy của các thế lực khác ở châu Âu. Khi thì một Real với một “Dải ngân hà Galaticos”, khi là một Barca với huyền thoại Ronaldinho sau này là Messi của đương đại, hoặc một AC Milan quá bản lĩnh… Nhưng trên tất cả là tinh thần quật cường, thích nghi với thực tế, vươn lên từ những thứ hết sức bình thường đã tạo nên một văn hóa rất đặc trưng ở MU.

Một đội bóng không được tập hợp từ quá nhiều những ngôi sao, chỉ một vài vị trí then chốt trên sân là thuộc hàng đẳng cấp thế giới, còn lại đều là những cầu thủ trung bình khá. Những cá nhân đầu tàu là điểm tựa cho đồng đội, những người còn lại hỗ trợ, làm nền cho những nhân tố xuất sắc vươn lên cùng nhau đem lại thành công cho đội bóng.

Một khi đội bóng gặp những thất bại thì HLV sẽ mổ xẻ nguyên nhân tìm ra hướng đi mới, nhưng không bao giờ có quá nhiều sự xáo trộn, chỉ bổ sung thêm vài cái tên mới đa số chỉ ở mức tiềm năng. Thế mà cũng những con người ấy, vị HLV ấy chúng ta lại thấy bộ mặt khác. Chiến thuật, phương pháp tiếp cận trận đấu có thể khác nhau qua từng thời kì nhưng bản sắc thì không bao giờ thay đổi. Vẫn luôn là một MU biết thời thế, biết lượng sức mình, biết chấp nhận thực tại và phát huy mọi thứ từ sức mạnh từ chính bản thân mình.

1bM.U bước vào thời kỳ đi xuống.

MU những năm gần đây có những biến động mạnh mẽ, đặc biệt là sau khi HLV Sir Alex từ giã sự nghiệp huấn luyện. Có cảm giác rằng, Manchester United không còn là đội bóng của ngày xưa, những bản hợp đồng bom tấn, những số tiền khủng được chi ra, MU ngày nay không còn là đội bóng thiếu ngân sách chuyển nhượng, không còn chỗ cho những cá nhân tầm thường như Jonny Evans, Tom Cleverley, Welbeck… trình diễn thay vào đó phải là những ngôi sao thứ thiệt cập bến “Nhà hát của những giấc mơ”.

Dẫu biết trên đời này luôn có những sự đổi thay để thích hợp với xu thế của thời đại. Nhưng trong thâm tâm của mình, tôi vẫn mong MU vẫn giữ được bản sắc của mình, không quá hào hoa, không quá cá tính, không quá đặc biệt… nhưng lại làm được những điều vĩ đại. Để con người ta vẫn có thứ để tin rằng, nếu xuất phát điểm của anh bình thường nhưng nếu biết cố gắng và phát huy những giá trị nội tại của bản thân vẫn có thể tạo sự khác biệt.

Nhìn Manchester United hôm nay, tôi thấy sao mà lạ lẫm quá!