Hỗ trợ: 0968536236

Liên hệ quảng cáo

Pep bỏ rơi, Joe Hart đứng trước tương lai bất định

Joe Hart - thủ môn số 1 nước Anh - đang có cơ hội vươn tới hàng loạt cột mốc quan trọng trong màu áo ĐTQG. Khổ nỗi, chính Hart không biết ngoài ĐTQG, anh sẽ chơi bóng ở đâu hoặc như thế nào trong mùa bóng sắp tới.

Suốt hàng chục năm, người ta đã xem thủ môn người Italia Gianluigi Buffon là một tượng đài. Vậy, với “tượng đài Buffon”, đâu là thủ môn xuất sắc? Anh nói trong mùa bóng trước, khi chuẩn bị so tài với Joe Hart ở trận địa Champions League: “Hart chính là thủ môn xuất sắc nhất thế giới”!

FILE-Manchester-City-keeper-Joe-Hart-dropped-for-Norwich-game

Ở tuổi 30, Hart đang ở vào thời kỳ sung sức nhất trong sự nghiệp đỉnh cao của một thủ môn. Trong hàng ngũ Tam sư thời hậu Rooney, không ai sánh được với Hart về kinh nghiệm. Nếu xuất hiện ở VCK World Cup 2018 sắp tới, Hart sẽ có kỷ niệm đẹp: tròn 10 năm khoác áo ĐTQG. Hiện anh chỉ còn kém huyền thoại Gordon Banks 3 lần khoác áo đội tuyển và thua David Seaman 5 trận. Vượt qua 2 tên tuổi ấy, Hart sẽ là thủ môn khoác áo đội tuyển Anh nhiều thứ nhì, sau mỗi Peter Shilton. Tóm lại, về mặt lý thuyết thì Hart đang có tương lai sáng ngời. Anh đã khoác áo ĐTQG 70 lần. Hồi Seaman chơi trận cuối cùng (trận thứ 75) trong khung thành Tam sư, anh đã ở tuổi 39!

hart

Trớ trêu ở chỗ, nếu không thường xuyên thi đấu, lấy gì để Hart chứng tỏ anh có khả năng giữ gôn cho ĐTQG? Thà rằng… thất nghiệp, vấn đề lại đơn giản hơn, bởi ít ra Hart cũng có quyền chọn chốn dung thân cho bản thân mình. Đằng này, hợp đồng của anh với Man City vẫn còn 2 năm hiệu lực. Mà trong mắt HLV Pep Guardiola của Man City thì thủ môn Joe Hart coi như không hề tồn tại! Mùa trước, Pep tống khứ Hart để lấy chỗ cho thủ môn Claudio Bravo. Bây giờ, Pep còn làm chuyện kỳ lạ hơn: chi đến 40 triệu bảng mua thêm thủ môn Ederson từ Benfica!

hart1

Ác ở chỗ: tuy không sử dụng nhưng Pep cũng chẳng bao giờ đoái hoài đến việc giải quyết số phận của Hart. Ông không thèm trả lời khi Torino gặng hỏi có thể tiếp tục mượn Hart hay không. Cũng vì vậy, các tin đồn đội này hoặc đội khác muốn có Hart gần như trở nên vô nghĩa. Đấy là chưa kể, Hart cần “chơi bóng”, chứ không đơn thuần là được chuyển đến một CLB bất kỳ. Ví dụ nếu anh “được” chuyển sang M.U nhưng phải xếp sau David De Gea và Sergio Romero thì… cũng như không. Thậm chí, thường xuyên thi đấu trong một đội bóng hoặc môi trường không phù hợp cũng đã là bất lợi rồi. Mùa bóng vừa qua của Hart ở Torino không thể gọi là thành công, dù anh bắt chính đến 36 trận ở Serie A.

joe-hart-manchester-city-hull-premier-league_3001982

Trước mắt, Hart đang có cơ hội lớn để khẳng định mình, trong các trận gặp Scotland và Pháp. Cố giữ khoảng cách an toàn trong cuộc cạnh tranh với các thủ môn Fraser Forster, Jack Butland hoặc Jordan Pickford, xem ra cũng chỉ là việc đơn giản. Điều quan trọng là Hart phải cố để lại dấu ấn sâu đậm, để buộc thiên hạ phải nhớ đến anh, trong “hoàn cảnh xấu nhất” là anh không được thường xuyên thi đấu trong mùa bóng tới. Vấn đề không chỉ là sự “xa mặt, cách lòng”. Một thủ môn giỏi mà không thường xuyên thi đấu thì khả năng sa sút phong độ là cả một quy luật chuyên môn, chứ đâu phải là chuyện tưởng tượng. Chút may mắn riêng của Hart, nhưng lại là nỗi buồn chung cho làng bóng Anh: quê hương bóng đá hiện chẳng còn thủ môn nào xuất sắc, suốt nhiều năm nay!

Theo Bongdaplus