Hỗ trợ: 0968536236

Liên hệ quảng cáo

Quá choáng khi võ sư Việt từng là “kỳ phùng địch thủ” của Lý Tiểu Long

Võ sư này là đồng môn phái Vịnh Xuân của Lý Tiểu Long. Ông được xem là không thua kém trình độ của huyền thoại võ thuật Trung Quốc.

Ông là võ sư cao cấp, một trong số ít các võ sư được giới võ thuật bầu chọn là danh nhân làng võ Việt Nam. Võ lâm giang hồ đồn rằng, ông luyện được tuyệt kỹ “Súc cốt công” nên trong chốc lát có tự co rút xương, khiến cơ thể mềm oặt, có thể thu mình nằm gọn gàng trong… rổ bún. Bởi thế, suốt mấy chục năm trời, võ lâm đồng đạo gọi võ sư Phan Dương Bình, cao thủ môn phái Vịnh Xuân, bậc trưởng lão của Vovinam phía Bắc, bằng cái tên thân mật Bình “bún”.

vo2

Võ sư Phan Dương Bình

Võ sư Phan Dương Bình sinh năm 1929, là người Việt gốc Hoa. Ông thừa nhận may mắn lớn nhất cuộc đời là đã được nhận làm đệ tử của một cao thủ đệ nhất võ lâm: Thầy Tế Công của môn phái Vịnh Xuân quyền, một trong những võ sư Trung Quốc dạt tới Việt Nam nổi tiếng nhất. Cụ Tế Công chính là sư huynh của danh sư Diệp Vấn, trưởng môn phái Vịnh Xuân ở Hồng Kông.

Nói đến danh sư Diệp Vấn, ai cũng biết đệ tử nổi tiếng nhất của ông là “con rồng nhỏ” của màn ảnh võ thuật Lý Tiểu Long. Như vậy Tế Công là sư bá của Lý Tiểu Long, còn võ sư Phan Dương Bính là người bạn đồng môn của siêu sao võ thuật Trung Quốc. Điều đáng tự hào là trình độ võ thuật của võ sư Phan Dương Bính được đánh giá không hề thua kém Lý Tiểu Long, thậm chí có thể xem là kỳ phùng địch thủ khi hai người cùng thuộc một môn phái và trưởng thành cùng một thời điểm.

vo5

Danh sư Diệp Vấn và người học trò ưu tú Lý Tiểu Long

Khác biệt là Lý Tiểu Long theo phái Vịnh Xuân Hồng Kông của Diệp Vấn và sau này theo nghiệp điển ảnh Hollywood. Còn võ sư Phan Dương Bình học Vịnh Xuân Việt Nam của thầy Tế Công, và sống cuộc đời trọn vẹn của một võ sư thích quy ẩn giang hồ, không khoa trương.

vo6

Lý Tiểu Long trở thành ngôi sao võ thuật điện ảnh nổi tiếng nhất thế kỷ 20

Vịnh Xuân thiên về nhu, lấy nhu chế cương và phân biệt rạch ròi giữa nội công và nội lực. Nội công là khả năng chịu đòn, nội lực là lực đánh ra. Cả hai thứ trên, trong làng võ hiếm môn phái nào sánh kịp. Theo học cụ Tế Công, học võ chỉ vỏn vẹn 2 năm nhưng những khả năng siêu phàm ấy của sư phụ mình, đến giờ, lão võ sư Phan Dương Bình vẫn còn ấn tượng. Ông kể, đã có lần, với nội lực kinh hoàng, chỉ một chưởng, cụ Tế Công đã đánh bật một bao tải gạo nặng đến gần 2 tạ văng tuột cả bốn năm thước từ đầu bàn này sang đầu bàn kia.

Sau sự nổi tiếng của hiện tượng Lý Tiểu Long vào thập niên 70 của thế kỷ trước, Vịnh Xuân quyền đã được rất nhiều môn sinh theo học. Và, trên khắp thế giới, rất nhiều những võ đường của Vịnh Xuân đã được khai trương. Thế nhưng, ngoài cái nôi là Trung Hoa, chỉ có hai nơi Vịnh Xuân thu gặt hái được nhiều thành công, hội tụ nhiều cao nhân nhất, đó là Hồng Kông và Việt Nam. Điều ấy đã được danh sư Tế Công thừa nhận khi ông rời Hà Nội vào Nam sinh sống.

vo4

Sau khi học Vịnh Xuân, võ sư Phan Dương Bình theo phái Vovinam

Lúc chia tay, nhìn sự trưởng thành của đám học trò mình, trong đó có võ sư Phan Dương Bình, ông buột miệng: “Vịnh Xuân đã sang Việt Nam mất rồi!”. Ở Hồng Kông, sư đệ của cụ Tế Công là danh sư Diệp Vấn cũng đưa Vịnh Xuân phát dương quang đại với Vịnh Xuân Hồng Kông. Tại chi phái này, ngoài Lý Tiểu Long, tông sư Diệp Vấn còn có một đệ tử chân truyền, tiếng tăm lừng lẫy là Ngũ Sáng. Ngũ Sáng có đệ tử chân truyền là Trần Nghị Khiêm, một thần đồng võ thuật.

Lão võ sư Phan Dương Bình kể, 15 năm trước, Trần Nghị Khiêm có đến Việt Nam. Và, người đầu tiên mà Trần sư phụ muốn gặp là lão võ sư Phan Dương Bình. Ông Bình kể, Trần Nghị Khiêm là người cao lớn, quyền thuật nặng tính cương. Hai người đã vài lần thử sức, nhưng bất phân thắng bại. Sau những trận thử tài ấy, khâm phục về nội công của người đồng môn, Trần Sư phụ đã nhờ ông chỉ giáo.

Ở tuổi gần 80 nhưng lão võ sư Phan Dương Bình vẫn còn nhanh nhẹn. Tại căn gác yên tĩnh ở phố Hàng Bạc, sáng nào cũng vậy, cứ như đồng hồ, 3 giờ sáng đã thấy ông ngồi dậy với bài khí công quen thuộc. Khí lực siêu phàm, như nhiều cao thủ Vịnh Xuân khác, tuổi ấy, ông vẫn có thể để mọi người thẳng tay nện hết sức vào người mà sắc mặt vẫn không hề suy chuyển.

vo3

Các đệ tử chụp ảnh cùng võ sư Phan Dương Bình

Về quyền cước, kỹ năng của ông đã đạt tới mức “thần đả”, đỉnh giới cao siêu của võ thuật. Đỉnh giới ấy là “tâm ứng thủ”, nghĩa là nghĩ ra đòn ở bộ phận nào thì lực đã có sẵn ở bộ phận đó, không cần vận đà nhiều. Luyện tới đỉnh giới đó thì người võ sư chỉ cần nghĩ ra động tác, chiêu thức thì ngay lập tức chân tay thực hiện chính xác, thành công chứ không cần qua tập luyện.

Tuổi cao, nhưng ông còn rất nhiều dự định với nghiệp võ của mình. Tâm sự, ông bảo, ông rất thần tượng Hoắc Nguyên Giáp, một võ sư nổi tiếng khác của Trung Quốc. Vị võ sư ấy bằng tài năng đã dựng lên Tinh Võ Quán oai danh một thuở và hội tụ nhiều võ sư tài nghệ cao thâm.

Theo giaoduc.net