Hỗ trợ: 0975490153

Liên hệ quảng cáo

Sân cỏ châu Âu số 28: Lovren – Từ kẻ tị nạn đến ngôi sao của Liverpool

(Kenhthethao) - Nhiệt huyết, máu lửa, thi đấu hết mình trên sân nhưng ít ai biết được đằng sau con người mạnh mẽ của trung vệ Liverpool Dejan Lovren lại là tấm bi kịch của những người dân tị nạn.

2928952_heroa

Khi Lovren quyết định sẽ chia sẻ câu chuyện này của mình, người mẹ của anh đã nhỏ những giọt nước mắt. Với bối cảnh hiện tại thì chủ đề lánh nạn này đang là một vấn đề nóng bỏng, và Lovren đáng được trân trọng vì dám cất tiếng nói của mình về chủ đề này.

“Khi ấy tôi còn rất nhỏ, chỉ khoảng ba tuổi thôi. Tôi vẫn còn nhớ những lúc chơi đùa với đám bạn, bọn tôi hay đi hái cà rốt trong vườn. Nhưng ký ức mạnh mẽ nhất không được đẹp như thế. Hôm đó, tôi ở nhà với mẹ thì nghe tiếng còi báo động, có một cuộc không kích. Tôi đã rất sợ. Mẹ bồng lên tay, khum người bảo vệ tôi và đưa xuống hầm trú ẩn. Mẹ khóc rất nhiều và tất cả những gì chúng tôi có thể làm được là ẩn nấp.

JS116466128_dejan-lovren-sport-xlarge_trans_NvBQzQNjv4Bq_daeWY0YZao9rzhj_MVSmiVZJYvZLT1ryfcSdbFMyjQ

Đấy là vùng ký ức mà tôi không bao giờ quên. Làm sao có thể quên khi trải qua cảnh ấy? Không lâu sau đó, chúng tôi lên một chiếc ô tô nhỏ, một chiếc do Nam Tư sản xuất, để một người cậu chở chúng tôi đến Đức. Và thế là tôi đã trở thành một người nhập cư”.

Đấy là ký ức của Dejan Lovren, trung vệ của Liverpool. Và anh chỉ là một trong hàng vạn những đứa trẻ phải rời bỏ quê hương để mưu cầu sự sống trong những cuộc chiến tranh ở châu Âu.

Sinh ra trong một gia đình người Croatia ở thành phố Zenica của Bosnia vào tháng 7 năm 1989, cuộc sống yên bình trong một căn làng mang tên Kraljeva Sutjeska đã bỗng chốc bị chấm dứt bởi chiến tranh khi Dejan mới chỉ lên 3 tuổi.

images1270019_3_thap_ky_10_cuoc_chien_my_chien_tranh_the_gioi_baodatviet.vn_ky_2_1_baodatviet.vn_3

“Chúng tôi vốn đang rất yên ổn, mọi thứ đều tốt đẹp với hàng xóm láng giềng – người Hồi Giáo, người Serbia – mọi người đang rất hạnh phúc chung sống với nhau. Và rồi chiến tranh nổ ra.”

Cha mẹ anh đã quyết định rằng họ không còn cách nào khác ngoài từ bỏ cửa hàng nhỏ của họ ở ngôi làng đó để đi tìm một nơi an toàn hơn. Họ đến Munich, nơi mà ông của Lovren đang cư trú. Và đó là một quyết định sáng suốt.

“Tôi ước gì mình có thể giải thích được những gì đã xảy ra. Các bạn hẳn đã nghe nhiều câu chuyện khác nhau, nhưng không có ai là biết sự thật cả. Mọi thứ đã thay đổi chỉ trong phút chốc – một cuộc chiến tranh giữa mọi người, giữa các nền văn hóa.

Dejan-Lovren-Liverpool

“Tôi còn nhớ tiếng còi báo động hồi ấy. Tôi run sợ, tưởng rằng sắp có bom hay gì đó. Tôi nhớ là mẹ đã đến bế tôi xuống hầm trú ẩn, và chúng tôi đã ngồi dưới đó lâu rất lâu, mãi cho đến khi không còn cái tiếng còi đấy nữa.

“Sau đó thì gia đình tôi và chú tôi lên xe đi về phía Đức. Chúng tôi bỏ lại tất cả mọi thứ, chỉ cầm theo có một cái túi xách. Đó thật là một chuyến xe dài, tôi nhớ họ bảo là khoảng 17 tiếng thì phải.”

“Cũng có nhiều trạm kiểm soát trên đường đi nữa. Họ hỏi rất nhiều câu như kiểu ‘Tại sao, các người đang đi đâu đấy?’ Lỡ như mà ngày ấy có ai chặn chúng tôi lại và bảo chúng tôi phải quay đầu lại thì Chúa biết chuyện gì đã xảy ra với gia đình chúng tôi.

dejan

“Tôi không thể tưởng tượng ra cảnh bây giờ mình mà phải đem theo con mình bỏ chạy để bảo toàn tính mạng. Đó thực sự là một khoảng thời gian rất khó khăn cho mẹ tôi, bà ấy lúc nào cũng khóc. Còn tôi thì khi ấy không hiểu chuyện, có lúc lại còn giận dữ với bà và bảo rằng: ‘Sao vậy mẹ? Đừng có khóc nữa, giờ chúng ta đã đến đây, đã an toàn rồi mà’.

“Chúng tôi thực sự rất may mắn, bởi vì có ông tôi làm việc ở Đức nên chúng tôi có giấy tờ để được vào nước. Nếu không thì không biết chúng tôi phải làm gì nữa.

lovren-croatia-dejan_3467764

“Chính trong những ngôi làng nhỏ như nơi mà chúng tôi ở mà những điều ghê rợn nhất đã xảy ra – con người chém giết nhau một cách dã man. Anh của chú tôi đã bị giết bằng một con dao ngay trước mặt những người khác.”

Gia đình Lovren cư trú ở Munich 7 năm, và trong khoảng thời gian đó thì Lovren đã đem lòng yêu trái bóng cũng như Bayern Munich.

Để tị nạn lâu dài ở một quốc gia, những người nhập cư phải đảm bảo được nhu cầu giấy tờ khắt khe của quốc gia sở tại. Bảy năm sau khi đến Đức, gia đình Lovren bị buộc phải rời đi bởi thị thực của họ hết hạn, sau khi người ta phát hiện ra bố anh làm việc với giấy phép lao động chui.

dejan-lovren-offers-lebron-james-use-of-his-no-6-jersey-at-liverpool

Thành phố Karlovac của Croatia trở thành điểm dừng chân tiếp theo của gia đình Lovren. Và họ chẳng phải rời đi đâu nữa. Sự rộng mở vòng tay của các quốc gia giúp cho Lovren có cái nhìn thương cảm và nhân ái hơn với những người nhập cư sau này. Thành ra khi nhìn thấy dòng người nhập cư từ Syria thời gian vừa qua, phản ứng đầu tiên của Lovren là giúp đỡ họ.

“Tôi biết sẽ luôn có lo ngại về khủng bố”, Lovren nói. “Nhưng những gia đình ấy đều có trẻ con, chúng ta không thể mắt lấp tai ngơ. Họ xứng đáng được trao cơ hội, như tôi và gia đình mình ngày ấy. Tôi luôn cảm ơn nước Đức đã rộng vòng tay ngày ấy. Họ cho chúng tôi bảy năm yên ổn, và lẽ ra chúng tôi đã định cư luôn ở đấy nếu không gặp vấn đề về giấy phép. Ngày rời nước Đức, tôi có cảm giác như phải rời quê hương mình vậy”.

P170501-076-Watford_Liverpool-600x402

Bây giờ sống ở Liverpool, Lovren thỉnh thoảng vẫn trở lại quê hương, để thấy Zenica ngày nay đã khác xa lúc anh rời đi. Lovren nói: “Tôi trở lại đấy vào một mùa hè, để thấy không còn nhiều người sống ở đó. Trong năm, tầm bốn hoặc năm dịp gì đó, Giáng sinh hay Halloween chẳng hạn, phải có đến cả chục nghìn người các nơi đổ về. Có người ở Mỹ, Canada, Đức, Australia… Rồi khi lễ hội qua đi, thành phố vắng lặng trở lại. Căn nhà của bà nội vẫn ở đó, tôi vẫn còn một vài bạn bè, nhưng nó đã khác xa ngày tôi rời đi”.

Lovren đã 27 tuổi, là tuyển thủ quốc gia và đang cùng Liverpool thi đấu tưng bừng ở Ngoại hạng Anh. Bây giờ Lovren đã cảm thấy thoải mái khi nói về quá khứ, bởi anh biết câu chuyện thật của mình sẽ truyền được cảm hứng, và giúp cho mọi người thấu hiểu hơn nỗi lòng của những người nhập cư.

skysports-dejan-lovren-liverpool-premier-league_3902125

“Những người bạn thấy trên tivi ấy, họ phải chiến đấu vì sự sống của mình”, Lovren nói. “Những người nhập cư không bao giờ muốn mình là một phần của cuộc chiến, một cuộc chiến do người khác gây ra. Họ chỉ muốn rời khỏi đó, họ muốn một cuộc sống bình thường, mong con mình được đến trường. Đấy là lý do họ phải rời bỏ quê hương mình, để trở thành những người nhập cư, như chúng tôi”.

Người Thái rất biết cách để U22 Việt Nam phải chú ý

 

AQ/ Theo LFCVN