Hỗ trợ: 0975490153

Liên hệ quảng cáo

Sân cỏ châu Âu số 42: Mark Hughes – Ông vua của những trận đấu lớn

(Kenhthethao) - Người ta vẫn nói rằng cánh cửa duy nhất sẽ sập xuống sau khi bạn rời khỏi United, nhưng có một số ít cầu thủ khi chuyển tới một CLB như Barcelona, và rồi sau đó lại trở về với Old Trafford lần thứ 2 thì thậm chí còn gặt hái được nhiều thành công hơn với Quỷ Đỏ. Mark Hughes là như vậy, luôn có thói quen làm mọi thứ theo cách riêng của mình trong suốt sự nghiệp lừng lẫy ấy…

san-co-chau-au-so-42-mark-hughes-ong-vua-cua-nhung-tran-dau-lon-3

Chuyện tình của Mark Hughes với United bắt đầu vào tháng 3 năm 1978, khi ông ký tờ đơn học việc năm 14 tuổi, nhưng ít ai dám tin rằng tiền vệ trẻ tuổi từ Wrexham này sắp sửa trở thành một trong những tay săn bàn xuất sắc nhất mọi thời đại của CLB.

Huấn luyện viên đội trẻ United, Syd Owen chính là người đã phát hiện ra một bản năng tiền đạo có trong con người của Hughes và quyết định đưa anh lên vai trò chủ công của đội. Sau đó Hughes chứng minh Syd Owen đã đúng khi tin tưởng anh bằng việc ghi một bàn thắng vào lưới Oxford tháng Mười một năm 1983. Sáu tháng sau đó, ông đánh dấu trận đấu quốc tế đầu tiên của mình bằng bàn thắng vào lưới đội tuyển Anh.

san-co-chau-au-so-42-mark-hughes-ong-vua-cua-nhung-tran-dau-lon-1

Năm 1985, ông được PFA bình chọn là cầu thủ trẻ xuất sắc nhất năm và giành được một chiếc cúp FA. Nhưng một vấn đề trong bản hợp đồng đã làm ngắt quãng thời gian gắn bó của Hughes với Old Trafford và một năm sau đó ông bị huấn luyện viên của Barcelona lúc bấy giờ là Terry Venables đem về sân Nou Camp.

Hughes chưa bao giờ được đề cao tại Nou Camp và ông đã miêu tả lần chuyển tới thánh địa Catalan của mình bằng từ “khủng khiếp” khi chỉ ghi được có 4 bàn thắng trong 28 trận đấu.

san-co-chau-au-so-42-mark-hughes-ong-vua-cua-nhung-tran-dau-lon-2

Một năm sau đó, ông được gửi sang Bayern Munich dưới dạng cho mượn, nơi mà ông đã tìm lại được khả năng săn bàn sát thủ của mình và vào tháng 7 năm 1988, Alex Ferguson đã chi 1.5 triệu bảng để đưa ông trở lại với sân Old Trafford quen thuộc. Quyết định này đã ngay lập tức phát huy hiệu quả. Ngay trong mùa giải đầu tiên quay trở lại, Hughes đã được nhận danh hiệu cầu thủ xuất sắc của năm do PFA bình chọn và cứu thoát Quỷ Đỏ trong trận chung kết FA Cup 1990 với 2 bàn thắng vào lưới Crystal Palace để có được trận hòa, tạo cơ hội cho đội bóng thành Manchester có thêm 1 trận đá lại giúp Ferguson có được chiếc cúp đầu tiên của mình.

Một lần nữa ông lại được trao giải thưởng cầu thủ xuất sắc nhất năm 1991 và có được danh hiệu đáng tự hào – cầu thủ xuất sắc nhất trận đấu ở chung kết Cúp C2 châu Âu tại Rotterdam khi ghi được 2 bàn thắng trong chiến thắng 2-1 trước đội bóng cũ Barcelona.

san-co-chau-au-so-42-mark-hughes-ong-vua-cua-nhung-tran-dau-lon-4

Năm 1992 tiếp tục đến với một huy chương khác, lần này là League Cup đầu tiên trong lịch sử của Quỷ Đỏ, và ở mùa giải tiếp theo đó ông đã cùng với United được đứng lên bục vinh quang lần đầu tiên trong 26 năm để nhận danh hiệu vô địch Ngoại hạng.

Sự phối hợp ăn ý mới mẻ giữa Hughes và Eric Cantona đã thắp lửa cho United giành được danh hiệu vô địch và sau đó Hughes đã tỏ ra rất xúc động khi nói rằng: “Tôi biết anh chàng người Pháp đó đã thay đổi cuộc sống bóng đá của tôi.” Và khi Cantona đang thu hút được sự quan tâm của các trang báo thì cũng là lúc Hughes có được bàn thắng thứ 100 của mình trong trận gặp Crytal Palace giúp cho Ferguson có được danh hiệu Premiership đầu tiên cho mình.

san-co-chau-au-so-42-mark-hughes-ong-vua-cua-nhung-tran-dau-lon-5

Có lần Sir Alex nói: “Hughes là cầu thủ của những trận đấu lớn tuyệt vời nhất mà tôi đã từng biết,” đặc biệt là trận bán kết FA Cup 1994 với Oldham khi cú vô-lê ở những phút bù giờ của ông đã cứu nguy cho United khỏi một thất bại đầy bất ngờ trên sân Wembley. Quỷ Đỏ đã đánh bài Oldham trong trận đá lại và tiếp tục hạ gục Chelsea 4-0 trong trận chung kết – Hughes cũng là người ghi bàn thắng thứ 3 giúp cho CLB có được cú đúp đầu tiên trong lịch sử.

Vào tháng 1 năm 1995, Hughes đã ký hợp đồng với đội bóng yêu thích từ thuở nhỏ của mình là Chelsea, nhưng điều đó không có nghĩa là những ngày vinh quang của ông đã kết thúc. Ông đã giành được huy chương FA Cup thứ 4 và European Cup Winners Cup thứ 2 với đội bóng áo xanh này, và tiếp tục sự nghiệp thi đấu của mình với Southampton, Everton, sau đó là Blackburn, nơi ông đã có được huy chương cuối cùng trong sự nghiệp cầu thủ của mình – League Cup – trước khi treo giầy ở tuổi 38.

san-co-chau-au-so-42-mark-hughes-ong-vua-cua-nhung-tran-dau-lon-6

Khi còn chơi cho Southampton, Hughes đã bắt đầu học theo nghề huấn luyện viên khi ông dẫn dăt đội tuyển Xứ Wales theo một bản hợp đồng bán thời gian. Ông giúp Wales tạo nên một cú sốc khi đội bóng này đã đánh bại Italy. Ngoài ra, Hughes còn đưa Xứ Wales đến Euro 2004 trước khi ông trở về đảm nhận chiếc ghế huấn luyện viên trưởng Blackburn. Tháng Sáu năm 2008, ông chuyền sang dẫn dắt Manchester City và hiện nay Hughes đang làm việc tại Craven Cottage với vai trò huấn luyện viên trưởng.

MNSĐ/ Tổng hợp