Hỗ trợ: 0975490153

Liên hệ quảng cáo

Sân cỏ châu Âu số 44: Hãy để Arsene Wenger đi nốt mối lương duyên của mình

(Kenhthethao) - Bạn mô tả về Arsene Wenger thế nào? Một nhân vật kiệt xuất, một người đàn ông chung thủy, lãng mạn? Một biểu tượng của CLB, hay một kẻ sống sót thần kỳ trong suốt bao năm qua?

Nếu có thời gian nhìn lại chặng đường của Wenger, chúng ta hãy nhớ rằng ông đã tới London với niềm tin rằng mình sẽ giành được thành công, thế nhưng dự kiến ban đầu của ông chỉ là 3 năm, hoặc lên đến 5 năm nếu mọi việc thực sự suôn sẻ.

Thế nhưng cũng như hôn nhân vậy, sau 5 năm, hôn nhân sẽ trở nên bền chặt, và chúng ta sẽ gắn bó với nhau như một thói quen.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, 20 năm đã trôi qua, Wenger cùng Arsenal đã trải qua bao trận đánh ác liệt, đã phải nhận bao cú đấm búa tạ từ đối phương. Đã có lúc chúng ta tưởng rằng ông sẽ gục ngã, nhưng không. Dù có lúc bị dồn vào góc khán đài và phải co mình chịu trận, nhưng Wenger chưa từng nghĩ qua đến chuyện đầu hàng hay gục ngã.

san-co-chau-au-so-44-hay-de-arsene-wenger-di-not-moi-luong-duyen-cua-minh-1

Với Wenger, có thể nói ý chí cầu thắng của ông không thua kém bất kỳ ai.

“Tôi chỉ có thể tồn tại nếu còn khát khao chiến thắng,” – Wenger giải thích trên The Guardian.

“Nếu bạn chỉ chiến đấu để chiến thắng, thì trước tiên bạn đã quên đi bản thân mình. Bạn phải cảm thấy rằng mình có cơ hội thắng cao hơn nếu tập trung toàn bộ năng lượng của mình để chiến đấu. Nếu một ngày nào đó thua cuộc vì không đủ tập trung thì lập tức bạn sẽ cảm thấy có lỗi. Nhiều năm qua đi, bạn sẽ cảm nhận được từng chi tiết sẽ khiến bạn thắng hoặc thua. Đến khi đó, bạn sẽ không thể cho phép mình nghỉ ngơi bởi lúc nào cũng canh cánh suy nghĩ rằng ‘Có lẽ mình đã phạm sai lầm ở thời điểm đó bởi mình đã không nghĩ đến việc làm thế nào để giành chiến thắng ở trận đấu tiếp theo.

Bạn sẽ trở thành một con thú thèm khát chiến thắng. Rồi dần dần bạn sẽ quên đi cuộc sống thực tại của mình. Tôi cho rằng bất kỳ HLV nào cũng chỉ cảm thấy hạnh phúc khi đội bóng của mình giành chiến thắng. Mặc dù chúng tôi có những đời sống riêng tư khác biệt, nhưng ai cũng muốn làm tất cả để giành chiến thắng. Tất cả những điều đó cũng chỉ là một trong nhiều cách diễn giải cuộc sống của một HLV mà thôi.”

san-co-chau-au-so-44-hay-de-arsene-wenger-di-not-moi-luong-duyen-cua-minh-2

Dù đội bóng có lao đao, Wenger vẫn nhận được sự ủng hộ tuyệt đối từ giới chủ. Thế nhưng niềm tin của họ đang đứng trước thử thách cực lớn bởi giờ đây, có rất nhiều ý kiến đang được hình thành quanh vận mệnh của ông. Có người tỏ ra không hài lòng khi thấy đội bóng không đạt được thành công như mong muốn trong khi giá vé cứ tăng cao theo từng mùa, có người cảm thấy rằng lòng trung thành với đội bóng mình yêu là điều mà một người đàn ông cần có và hết lòng ủng hộ.

Nhưng con người đâu phải chỉ có đen hoặc trắng, mà là sự tổng hòa của những sắc thái khác nhau. Cuộc sống nếu chỉ nói đến lý mà không xét đến tình thì liệu có phải là cuộc sống thực sự?

Chúng ta cũng không thể bỏ qua cảm xúc của những cựu cầu thủ, trong đó có một số người đã trưởng thành từ chính đội bóng của Wenger, trải qua những khoảnh khắc vinhq quang nhất trong sự nghiệp của mình lẫn người thầy.

 san-co-chau-au-so-44-hay-de-arsene-wenger-di-not-moi-luong-duyen-cua-minh-3

Dù đến nay, Wenger vẫn luôn giữ một khoảng cách nhất định với những cựu cầu thủ, thậm chí với cả những người đã bắt đầu bước vào con đường huấn luyện và bày tỏ ý muốn được trở về đội bóng cũ như Patrick Vieira, Thierry Henry và Dennis Bergkamp. Thế nhưng tất cả đều tôn trọng và thông cảm cho ông, bởi họ là một trong số rất ít người thấy được con người bên ngoài sân cỏ của Wenger, và hiểu được lý do vì sao ông lại có thể làm được công việc này lâu đến vậy.

“Ông ấy là một người thông minh và có khả năng thấu hiểu người khác, nhưng là một thảm họa mỗi khi bước đi,”  – Ray Parlour – cựu danh thủ của Arsenal, kể lại. “Ông ấy hầu như ngày nào cũng gặp tai nạn.”

san-co-chau-au-so-44-hay-de-arsene-wenger-di-not-moi-luong-duyen-cua-minh-4

Wenger là vậy, ông có vẻ ngoài đạo mạo của một vị Giáo sư khả kính, nhưng cũng thường xuyên bị mắc chân vào lưới, đánh rơi bánh pudding khỏi đĩa, tham gia tập khởi động với cả đội nhưng ăn gian bằng cách để chân lên tường mà vẫn bắt các học trò phải giữ chân thẳng trên không.

Đó là một người thầy đích thực. Luôn nghiêm khắc, biết giữ khoảng cách với học trò nhưng cũng rất vui tính và biết cách tạo bầu không khí thoải mái cho các học trò.

William Shakespeare từng nói “Trong đời một người đàn ông luôn phải diễn rất nhiều vai trong đời mình.”

Thế nhưng sau 20 năm, Wenger vẫn diễn một vai như vậy.

san-co-chau-au-so-44-hay-de-arsene-wenger-di-not-moi-luong-duyen-cua-minh-5

Ngày nay, chúng ta vẫn thấy một người đàn ông cao gầy, với gương mặt khắc khổ, đôi lúc nhăn nhó mỗi khi thấy thế trận diễn ra không như ý muốn, hoặc cũng có thể tao nhã hơn nếu biết có máy quay đang chĩa vào mình với một nụ cười gượng gạo. Vào cái thời thông tin và thống kê bùng nổ, hàng triệu người ngồi sau màn hình máy tính và tin rằng họ biết nhiều hơn, và giỏi hơn. Những kẻ chỉ trích, to mồm đòi Wenger từ chức nhất thực thế lại là những kẻ cả đời chưa bao giờ chỉ đạo một trận đấu nào, dù là ở cấp nghiệp dư.

Họ không hiểu rằng một khi đã làm HLV, thì những lời nói của những người khác không bao giờ có thể tạo ra áp lực cho bạn. Bởi mỗi sáng thức dậy, họ đã phải đối mặt với một áp lực khủng khiếp, và nó đến từ người mà bạn luôn nhìn thấy mỗi khi soi gương.

san-co-chau-au-so-44-hay-de-arsene-wenger-di-not-moi-luong-duyen-cua-minh-6

Với sự gắn bó bền chặt của một mối lương duyên đã kéo dài 20 năm, trải qua mọi thăng trầm, từ vinh quang đến khủng hoảng, bây giờ là lúc chúng ta đang thấy hiện thân của sự tin tưởng lẫn nhau vô điều kiện. Có thể nói cuộc hôn nhân giữa Wenger và Arsenal được chia làm hai phần, một thăng hoa với đỉnh cao là mùa giải 2003/04, một phần phức tạp và sóng gió hơn – chính là phần mà chúng ta đang được chứng kiến ngày nay.

Đúng, Arsene Wenger đã lớn tuổi, tư duy chơi bóng có nhiều điểm không thể bắt kịp với thế giới bóng đá hiện đại. Nhưng thay vì cứ liên tục hô hào sa thải hay đòi ông từ chức, thì tại sao chúng ta không để ông hoàn thiện tác phẩm của đời mình, để trở thành một di sản để người đời sau tiếp nối.

Nếu đã là một chuyện tình đẹp và kéo dài, thì chúng ta có lẽ cứ nên lặng ngắm thay vì chỉ trích và đòi chấm dứt sớm nó.

Bởi bóng đá, bên cạnh chuyện thắng thua và danh hiệu còn có rất nhiều giá trị tinh thần khác.

K.Q/ Tổng hợp