Hỗ trợ: 0975490153

Liên hệ quảng cáo

Sân cỏ châu Âu số 60: Robert Pires – Từ Highbury, Millennium đến nước mắt Paris

(Kenhthethao) - Người hâm mộ Arsenal sẽ chẳng thể nào quên được hình ảnh chàng D’Artagnan lãng tử, với bộ râu dê nổi bật, mái tóc dài bồng bềnh cùng sự hào hoa trên sân cỏ.

Chung kết Euro năm 2000, Pháp thắng Italia 2-1, đó là lần đầu tiên tôi biết đến cái tên R. Pires, nhất định không phải là một kỷ niệm vui vì chính anh đã kiến tạo để David Trezeguet ghi bàn thắng vàng cho gà trống vào lưới Italia, đội tuyển mà tôi yêu thích khi đó. Một điều thực sự khó tin với một cậu bé 11 tuổi, tôi không thể lý giải tại sao những hậu vệ xuất sắc nhất thế giới trong mắt mình: Nesta, Canavaro và siêu thủ môn Toldo nữa, những người 10 chống 11 trước cơn lốc màu da cam-chủ nhà Hà Lan hùng mạnh, lại không ngăn chặn được bàn thắng ấy. Pires quá lắt léo , anh ta rê bóng bằng chân phải, qua 2, 3 người gì đó rồi lại tạt bóng bằng chân trái dẻo như kẹo kéo cho đồng đội ghi bàn, không thể hiểu nổi, vừa trận trước Marc Overmars còn bị bắt chặt cơ mà, huống hồ một anh cầu thủ dự bị như vậy.

Pires-630x420

Ấn tượng ấy cũng không đủ để cả tôi và bố, những fan của Arsenal không buồn khi Marc ra đi để đến Barca, Overmars khi ấy là cái tên nổi lắm, nhanh và mạnh mẽ không như anh mới về Pires này đâu. Thế nhưng, kể từ khi Robert ra sân thường xuyên ở Arsenal cũng chính là lúc mà tình cảm của tôi thực sự gắn chặt với các Pháo thủ. Tôi vẫn thích Beckham, vẫn luyện theo những quả đá cứa lòng của anh ấy, vẫn mê Del Piero, động tác giả của anh ấy thật tuyệt, nhưng họ không còn là số một nữa, thay vào đó là chàng cầu thủ số 7 của Arsenal với những bước chạy thanh thoát , nhẹ nhàng và tinh tế. Khi đá bóng tôi cố gắng chạy sao để trông giống như thế, không nhìn thấy nhưng tôi cảm giác mình cũng chạy giống như vậy, từ cánh phải tôi chuyển sang thích đá cánh trái, ít khi đẩy bóng chạy thục mạng, tôi cũng hay rẽ phải vào trong, chuyền bằng lòng… Quyển sổ của tôi đầy những trang ghi tên Robert Pires, viết hoa, to, đẹp nhất có thể, vượt trội những cái tên cũ (sổ ghi lại tên những nhât vật tôi yêu thích, Nedved, Beckham, Del Piero, Mandy Moore. . .).

1897890_616582915091552_329069126_n

Đó là cảm giác mê hoặc khi xem Arsenal thi đấu, cánh bên kia Ljungberg cũng rất giỏi nhưng tôi cứ luôn muốn bóng ở bên cánh này, nơi có Ashley, có Thierry (tất nhiên rồi) và quan trọng nhất là có số 7 của tôi, sẽ chẳng có một hành lang nào mạnh như thế nữa ở Ngoại hạng, tốc độ siêu việt, kỹ thuật thượng thừa và sự ăn ý hoàn hảo. Thierry chơi dạt trái tuyệt vời, chắc chắn vì có Pires, bạn không thể rời mắt khi họ phối hợp cả lúc tấn công hay phản công, vừa chính xác như lập trình, vừa ngẫu hứng hoa mỹ. Họ tung hoành ở mọi nơi trên sân cỏ nước Anh, dĩ nhiên , đặc biệt lợi hại ở sân nhà Highbury, sân bóng huyền thoại không có kích thước lớn trông càng có vẻ ngắn lại với những bước chạy của những anh chàng người Pháp. Những chàng ngự lâm pháo thủ đã tạo ra món đặc sản cho giải NHA.

10154258_616583055091538_1976740860_n

Pires mềm mại và hào hoa nhưng rất nhạy bén với bàn thắng, cách anh xâm nhập vòng cấm, cách anh chọn những vị trí mà bóng bật ra khiến nhiều bàn của số 7 trông thật dễ dàng, bàn thắng vào lưới Tottenham trong trận thắng kỳ vĩ 5-4 ngay tại White Hart Lane , bàn thắng duy nhất trong chận chung kết FA với Southamton là những ví dụ. Nạn nhân vẫn là Southamton, bạn nhớ cú cứa lòng từ xa qua đầu thủ môn Antti Niemi ở Highbury chứ , và cũng không thể quên một cú cứa lòng khác tại sân Anfield, ấn định chiến thắng 2-1 cho The Gunners ở mùa giải 03-04 -mùa giải bất bại thần thánh cũng là mùa giải Pires được mệnh danh là siêu tiền vệ với thành tích ghi bàn và kiến tạo nổi trội ở châu Âu.

Những bước chạy của Pires, bóng dáng của anh đã trở thành nỗi sợ hãi thường trực cho hậu vệ NHA, mặc dù vậy, số 7 cũng đã tạo nên một tình huống dở khóc dở cười trong một lần cùng Thierry phối hợp đá pelnaty, một pha copy hỏng pha bóng của các tiền bối Hà Lan năm xưa. Không nhớ đó là trận đấu với đối thủ nào, tôi chỉ nhớ rõ rằng, ngày hôm sau đã phải tranh luận gân cổ với lũ bạn để thanh minh rằng, thần tượng của mình không hề…tinh vi.

57191259-559000

Và cũng chẳng thể nào quên được, bóng dáng ấy, khi Pires lầm lũi rời sân trong trận chung kết cúp C1 năm 2006. Trong thế kém người, giáo sư đã quyết định chọn những người trẻ khỏe hơn là Hleb và Ljungberg ở lại sân, tôi có thể hiểu được, nhưng không khỏi bàng hoàng, hụt hẫng vô cùng, Robert rất có duyên trong các trận chung kết cơ mà, đó là giây phút tôi lặng đi, trước khi thêm một lần mất hồn khi Arsenal chịu thua trong thế 10 chống 11 dù đã rất kiên cường. Ký ức thật buồn, Robert của tôi đã không có một cái kết trọn, trớ trêu thay, anh đã trở thành ngoài cuộc ngay ở chính đất mẹ Paris, năm đó, 2006, tôi đang trọ học ngoài Nam Định, lẻn đêm ra ngoài xem bóng đá và mang theo về một nỗi buồn trĩu nặng. Từ đó đến giờ, Arsenal cũng đã không có thêm một lần nào vào chung kết C1 nữa..

10175965_616583145091529_208601789_n

Quãng thời gian sau đó, Robert ra đi, một bến đỗ thích hợp cho anh, tàu ngầm vàng Virrareal, tôi theo dõi đội bóng này nhiều hơn và cũng thích thú với phong cách kỹ thuật của họ, tất nhiên là để xem anh thi đấu nữa. Pires chơi vẫn hay và có nhiều đóng góp, tôi đã ước sao anh không ở lại với pháo thủ thêm 2-3 năm nữa, anh vẫn tinh tế và khéo léo lắm.

1604823_616583181758192_1290378430_n

Tôi vui mừng khi biết rằng ký ức buồn năm xưa cũng chưa bao giờ làm Robert phai nhạt tình yêu với The Gunners, anh vẫn luôn dõi theo clb, vẫn luôn yêu nơi đó, nơi có vị giáo sư, người bố đáng kính mà anh hết mực tôn trọng. Chàng D’Artagnan lãng tử, với bộ râu dê nổi bật, mái tóc dài bồng bềnh luôn là hình ảnh sâu đậm và đẹp đẽ với mỗi người, những ai yêu mến pháo thủ thành London. Thế hệ của anh, thế hệ bất bại, mạnh mẽ nhưng đầy hào hoa, vượt qua áp lực bằng cách tận hưởng nó, sẽ là công bằng hơn nếu có cho anh và cả đội bóng vĩ đại ấy chiếc cúp C1.

Bóng Bánh/ Theo Thethaovaxahoi.vn