Hỗ trợ: 0975490153

Liên hệ quảng cáo

Sân cỏ châu Âu số 71: Ronaldo “Béo” – huyền thoại và những nỗi đau

(Kenhthethao) - Có những cầu thủ không chỉ mang đến những pha bóng diệu kỳ, mà còn cả cảm xúc chẳng bao giờ phai. Ronaldo "Béo" là một người như vậy.

Trong ký ức của những người hâm mộ bóng đá một-hai thập kỷ trước, trong đó có nhiều thế hệ CĐV Việt Nam, Ronaldo là điều gì đó thật đẹp. Anh đã đến, không chỉ trên những tạp chí, trong những chương trình thể thao, mà còn qua những tiếng hét vang phấn khích ở những trận cầu xóm nhỏ – nơi những cậu bé đá bóng và ganh đua nhau để tự nhận mình là… Ronaldo. Giữa bầu trời của những thần tượng bóng đá thập niên 90 đẹp và đầy mộng ảo, giữa muôn vàn tinh túy trong giai đoạn sản sinh ra nhiều nhân tài bóng đá nhất trong lịch sử, giữa những Roberto Baggio, Paolo Maldini, Batistuta, Kluivert, Zidane, Rivaldo… Ronaldo vẫn hiện lên sừng sững, đầy phấn khích và là một trong những biểu tượng được yêu quý nhất.

robeo

Ronaldo đã đến như một cơn lốc, gây choáng váng vì những pha bóng chưa từng có tiền lệ. Những cú solo, bứt tốc từ giữa sân, dũng mãnh như một chiến binh và lừa bóng đẹp như một ảo thuật gia. Anh có những pha dứt điểm hoàn hảo của một trung phong cắm, nhưng lại đầy tinh tế ở các cú chạm bóng và đảo người.

BARCELONA'S BRAZILIAN STAR RONALDO CELEBRATES

La Liga mùa giải 1996-1997, trong màu áo Barca, Ronaldo đến và tạo nên một hồi ức không thể phai mờ. Với 34 bàn sau 37 trận, anh thể hiện một sự kết hợp hoàn hảo giữa kỹ thuật và tốc độ, giữa sự mạnh mẽ và sự khéo léo, hệt như Cristiano Ronaldo và Lionel Messi ngày nay kết hợp lại với nhau ở tất cả các điểm mạnh, từ tốc độ, thể lực đến kỹ thuật và tinh tế để tạo ra anh vậy. Không ai quên được trận đấu giữa Barca với Compostela. Từ vạch giữa sân, Ronaldo đi bóng hàng loạt hậu vệ, anh chạy một lèo 55m, ngoặt bóng, đảo người, tì đè và ghi bàn. Bàn thắng được chiếu đi chiếu lại và trở thành một trong những cú solo đẹp nhất lịch sử.

Năm đó, ở độ tuổi 20, Ronaldo giành danh hiệu Cầu thủ hay nhất thế giới. Đến giờ vẫn là người trẻ nhất lịch sử có được danh hiệu đó. Khi sang Inter vào mùa giải 1997-1998, anh có tất cả vinh quang, trở thành Cầu thủ hay nhất FIFA, Quả bóng vàng châu Âu. Ngày ấy, Pele nói rằng ông là người hâm mộ Ronaldo. Ngày đó, tên tuổi của anh vang khắp hang cùng ngõ hẻm. Nhưng mộng đẹp không bao giờ là mãi mãi.

robeo25

World Cup 1998 tưởng sẽ là nơi đưa Ronaldo trở thành cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử bóng đá thế giới, hóa ra lại là một hồi ức buồn. Stade de France chứng kiến anh như bóng ma vật vờ, Brazil thất bại với tỷ số 0-3 ở trận chung kết. Nhưng đó chỉ là khởi đầu của một chuỗi những bi kịch.

robeo18

Ngày 12/4/2000 trong trận đấu giữa Inter với Lazio ở Copa Italia, Ronaldo ngã xuống trong tiếng kêu gào và hai tay ôm lấy đầu gối, để rồi phải rời xa sân cỏ 20 tháng.

robeo32

Từng ấy thời gian đủ để đánh gục mọi cầu thủ trẻ. Nhưng Ronaldo thì không. Anh trở lại và đưa Inter tiến sát danh hiệu vô địch quốc gia trước khi gánh chịu thêm bi kịch vào ngày 5/5/2002, nơi Inter mất chức vô địch trong đau đớn, còn Ronaldo ôm mặt khóc trên sân. Năm đó, World Cup diễn ra, anh đã đến Nhật-Hàn với một hành trang bi kịch nối tiếp bi kịch và vô vàn sự nghi ngờ. Vậy mà anh ghi 8 bàn và đưa Brazil lên ngôi vô địch. Đơn giản, vì anh là “Người ngoài hành tinh”.

robeo4

Để trốn xa bóng ma chấn thương trên đất nước hình chiếc ủng, Ronaldo qua Real Madrid. Nhưng số phận nghiệt ngã chưa buông tha. Căn bệnh về tuyến giáp khiến chàng trai mảnh khảnh năm nào tăng cân không kiểm soát được. Ronaldo nặng nề hơn, nhưng các bàn thắng vẫn tới, đỉnh cao là cú hat-trick trên sân Old Trafford – nơi Ronaldo khiến cho các cổ động viên của Man Utd phải đứng dậy vỗ tay cho màn trình diễn của anh.

robeo5

Thực tế, Ronaldo xem sân cỏ như một buổi diễn, anh là chủ trò và các hậu vệ là những gã hề lóng ngóng. Có những pha bóng anh đứng yên, giật nhẹ hông, và hậu vệ ngã dúi dụi xung quanh. Anh điều khiển trái bóng mềm mại như người diễn viên múa, chính xác như người kỹ sư, và mạnh mẽ như người võ sĩ. “Tôi lừa qua các thủ môn không phải là để biểu diễn gì, mà chỉ là thói quen”. Đó cũng là cái cách Ronaldo ghi bàn thắng cuối cùng của anh ở World Cup 2006.

robeo16

Khi anh quay lại Italy lần thứ hai, bóng ma đầu gối trở lại lần nữa. Bàn thắng ít dần, chỉ còn nỗi đau. 13/2/2008, khi tất cả các cặp tình nhân còn bận chuẩn bị chocolate và hoa hồng để dành cho nhau những lời chúc Valentine, thì Ronaldo lại nhận nỗi đau. Tám năm trước, anh gục xuống, nhưng khi ấy mới 24 tuổi, còn lần thứ hai anh đã 32 tuổi. Tiếng chuông nguyện vang lên.

robeo22

Ronaldo trở về Brazil, thỉnh thoảng được nhắc đến nhờ những scandal. Cho đến một ngày, 14/2/2011, anh nói lời giã sừ sân cỏ. Ngày Valentine ngọt ngào ấy trở thành đắng chát trong lòng nhiều CĐV bóng đá.

robeo27

Cuộc đời đôi khi thật lạ lùng. Anh rời bỏ Barca, những cule tiếc nuối mà không trách anh. Anh rời bỏ Inter, các interisti trách móc, nhưng không căm hận anh. Anh đã chơi ở ba cặp CLB đối địch ở ba giải đấu (Tây Ban Nha, Italy và Brazil), nhưng đều nhận được sự tôn trọng. Chàng trai tài năng đó đã vượt lên tất cả sự nhỏ nhen của con người. Ronaldo không thuộc về bất kỳ ai, anh thuộc về tất cả. Nhìn anh là nhìn những gì tinh túy nhất của môn thể thao vua.

robeo8

Chào anh, Ronaldo – người hùng của câu chuyện năm xưa!

AN/ Theo Thethaovaxahoi.vn