Hỗ trợ: 0975490153

Liên hệ quảng cáo

Toshiya Miura – Khi niềm tin đã cạn

(Kenhthethao.vn) Tháng 5/2014, Toshiya Miura đến Việt Nam đảm nhiệm chức danh huấn luận viên trưởng đội tuyển quốc gia Việt Nam và U23 Việt Nam, với hi vọng sẽ bóng đá Việt Nam thoát ra khỏi ao làng Đông Nam Á và vươn tới đấu trường châu lục.

Tuy nhiên, ngoài thành tích đưa U23 Việt Nam tiến tới bán kết Asiad 2014 tại Hàn Quốc và những trận đấu tại vòng bảng và trận bán kết lượt đi gặp Malaysia trên đất người Mã tại AFF Cup 2014 thì những gì Toshiya Miura mang lại có lẽ là sự thất vọng không hơn không kém.

8
Lối chơi hiện tại của các cầu thủ Việt Nam thiếu gắn kết và rất dễ bị bắt bài.

Xa rồi cái lối chơi ban bật, đá ngắn phù hợp với thể trạng người Việt Nam. Thay vào đó dưới thời Miura, các học trò của ông liên tục thực hiện những đường phất bóng dài vượt tuyến, những cú lật biên trong vô vọng. Miura luôn ưu tiên những cầu thủ giàu thể lực, có thể hình để tranh chấp tốt, đó là lý do vì sao trong lối chơi của tuyển Việt Nam và U23 Việt Nam luôn thô cứng, thiếu hẳn đi sự mềm mại.

Với thể trạng người Việt Nam, lối chơi ban bật, bóng ngắn và thỉnh thoảng xen vào đó là những đường chuyền dài, đá biên để đa dạng hóa lối chơi, xem ra là phù hợp nhất. Dù ở thời điểm hiện tại, bóng đá Việt Nam sinh ra không ít những tài năng trẻ có lối chơi thông minh, khéo léo và đậm chất nghệ sỹ như Tuấn Anh, Xuân Trường, Công Phượng, Văn Toàn… nhưng Miura thẳng thừng loại những cầu thủ này mỗi khi đội tuyển Việt Nam tập trung, vì theo ông những cầu thủ kể trên có tố chất tốt nhưng thể lực và tranh chấp yếu, khó phục vụ cho lối chơi bóng dài, bóng bổng và yêu cầu nền tảng thể lực sung mãn.

Mỗi huấn luận viên luôn có cho mình một triết lý riêng, nhưng xem ra huấn luận viên phải chứng minh triết lý, cái lý khi chọn nhân sự là đúng đắn qua những những trận thắng, màn trình diễn đủ thuyết phục người hâm mộ. Và với Miura thì có lẽ ông chưa làm được điều này.

9
Khu vực trung tuyến của tuyển Việt Nam hay U23 Việt Nam thiếu tính sáng tạo và mềm mại dẫn đến những pha bóng đầy bế tắc.

Lối chơi của tuyển Việt Nam hay U23 Việt Nam dưới thời Miura luôn tỏ ra bế tắc, rời rạc và thiếu gắn kết. Bóng đá hiện đại luôn ưu tiên bố trí ở vị trí tiền vệ trung tâm gồm một cầu thủ thi đấu dũng mãnh, không ngại va chạm, luôn xuất hiện ở những điểm nóng trên sân. Người còn lại là một tiền vệ thi đấu mềm mại, có vai trò cầm nhịp, giữ trịch trận đấu, sẵn sàng tung ra những đường chuyền dài hoặc những pha chọc khe nguy hiểm.

Nhưng trong triết lý của Miura thì ông luôn bố trí hai tiền vệ trung tâm giàu thể lực, thi đấu quyết liệt, không ngại va chạm. Vì lẽ đó mà hai tiền vệ trung tâm thường xuyên dẫm chân nhau vì lối chơi quá giống nhau, mà thiếu hẳn sự mềm mải, sự sáng tạo trong lối chơi để trở thành nơi trung chuyển trong từng pha lên bóng của đội nhà.

Hai tiền vệ trung tâm của Miura thi đấu ở mức tròn vai trò của một tiền vệ trụ, trong khi đó nhiệm vụ cầm bóng, giữ nhịp, phát động tấn công dường như bằng không. Đó là lý do vì sao, lối chơi của các đội tuyển dưới thời Miura thiếu hẳn sự sáng tạo, sự liên kết giữa 3 tuyến và không khó để người hâm mộ nhận ra sự bế tắc trong lối chơi. Dù ở thời điểm hiện tại, Việt Nam đang sở hữu cặp tiền vệ Xuân Trường và Tuấn Anh đang ngày trưởng thành hơn về chuyên môn cũng như về kinh nghiệm và nền tảng thể lực, tranh chấp.

Ở một khía cạnh khác, nằm ở vấn đề chọn nhân sự ở vị trí tiền đạo. Ở những nền bóng đá hiện đại, khi một cầu thủ có phong độ tốt ở cấp câu lạc bộ sẽ có cơ hội được huấn luận viên gọi lên tuyển và được trao cơ hội đá chính hoặc là dự bị. Nhưng với Miura lại khác, đó là câu chuyện của Hoàng Đình Tùng, Lê Văn Thắng.

10
Ngôi sao V-League Hoàng Đình Tùng vẫn chưa có cơ hội tỏa sáng trong màu áo ĐTQG.

Hai trong số những cầu thủ nội hiếm hoi có phong độ rất tốt, có hiệu suất ghi bàn cao trong nhiều mùa giải V-League trở lại đây, họ sẵn sàng tranh chấp ngôi vị danh hiệu vua phá lưới vào cuối mùa nhưng không được lòng Miura vì lý do không phù hợp với lối chơi chung. Và Hoàng Đình Tùng được lên tuyển trong đợt tập trung chuẩn bị cho trận đấu với Đài Loan nhưng ai cũng hiểu một điều rằng: Miura gọi Hoàng Đình Tùng lên tuyển chỉ để xoa dịu sự chỉ trích từ người hâm mộ mà thôi, còn băng ghế dự bị có lẽ là vị trí quen thuộc của chàng tiền đạo của FLC Thanh Hóa. Với Lê Văn Thắng thì có lẽ phải ghi thêm “2 hattrick” ở 2 vòng đấu cuối của V-Leagua mới được lòng Miura.

Việc Miura luôn ưu tiên những cầu thủ có thể hình, thể lực tốt, tranh chấp tốt nhưng xem kĩ những cầu thủ này có nền tảng kĩ thuật cơ bản khá yếu, những pha xử lý thiếu chuyên nghiệp, liên tục chuyền ngắn sai địa chỉ ở hàng hậu vệ và tiền vệ, khiến Việt Nam rất khó triển khai bóng khi có cơ hội. Xem ra, nếu Miura vẫn ở đó, vẫn còn trung thành với lối chơi bóng dài, bóng bổng, ưu tiên những cầu thủ có thể hình, thể lực và tranh chấp tốt để phục vụ tối ưu cho lối chơi này, không biết chừng những “hạt mầm tốt” sẽ chết khi sống trong môi trường “cằn cỗi” để rồi đến lúc bóng đá Việt Nam sẽ bị Lào, Philippine qua mặt lúc nào chẳng hay và có ngày phải thốt lên rằng: “Phải chăng Thái Lan đã bỏ chúng ta quá xa”.